Nhà ở xã hội
(NOXH) không đơn thuần thuộc về một phạm trù duy nhất mà là sự giao thoa giữa công
cụ điều tiết kinh tế và trách nhiệm an sinh xã hội.
1. NOXH:
Công cụ phân phối lại thu nhập hay Dịch vụ công ích?
Thực tế,
NOXH đóng cả hai vai trò tùy theo góc độ tiếp cận:
- Dưới góc độ phân phối lại thu nhập: Nhà nước sử dụng ngân sách (thuế
từ người thu nhập cao) hoặc các ưu đãi nguồn lực (miễn tiền sử dụng đất, hỗ
trợ lãi suất) để hỗ trợ nhóm người có thu nhập thấp. Đây là cách tái phân
phối nguồn lực xã hội nhằm thu hẹp khoảng cách về chất lượng sống.
- Dưới góc độ dịch vụ công ích: Hiến pháp quy định công dân có
quyền có nơi ở hợp pháp. Khi thị trường không cung cấp đủ nhà ở giá rẻ,
Nhà nước phải cung ứng NOXH như một dịch vụ thiết yếu (tương tự giáo dục,
y tế) để đảm bảo quyền cơ bản này không bị xâm phạm.
2. Tại
sao Nhà nước phải can thiệp vào giá bán và đối tượng?
- Nếu để thị
trường tự điều tiết theo quy luật cung - cầu, một kịch bản tất yếu sẽ xảy ra: Nhà
ở sẽ chỉ dành cho người giàu. Nhà nước can thiệp vì 3 lý do cốt lõi:
A. Khắc
phục "Thất bại của thị trường" (Market Failure)
- Trong kinh tế
học, nhà ở là hàng hóa có chi phí đầu tư lớn và quỹ đất hữu hạn. Các nhà phát
triển bất động sản tư nhân luôn ưu tiên xây nhà ở cao cấp để tối đa hóa lợi nhuận.
Nếu không có sự can thiệp, nguồn cung nhà ở giá rẻ sẽ bằng 0 vì biên lợi nhuận
quá thấp, dẫn đến việc người lao động bị đẩy ra khỏi hệ thống lưu trú chính
quy.
B. Ngăn
chặn hiện tượng "Chênh lệch địa tô" rơi vào tay đầu cơ
- Nếu Nhà nước
ưu đãi thuế và đất đai cho dự án NOXH nhưng không kiểm soát giá bán, chủ đầu tư
sẽ bán theo giá thị trường để hưởng chênh lệch. Việc áp trần giá bán (thường là
giá thành xây dựng + tối đa 10% lợi nhuận) đảm bảo rằng phần ưu đãi của Nhà nước
được chuyển trực tiếp đến túi tiền của người thuê/mua.
C. Đảm bảo
công bằng xã hội thông qua "Đối tượng thụ hưởng"
- Nhà nước phải
thiết lập các tiêu chí cứng (về thu nhập, tình trạng nhà ở, cư trú) để đảm bảo
nguồn lực hữu hạn được đưa đến đúng những người thực sự cần. Nếu không kiểm
soát đối tượng, NOXH sẽ biến thành công cụ trục lợi cho nhóm thu nhập khá - những
người có sẵn tiền mặt để "săn" nhà giá rẻ và bán lại kiếm lời.
3. Các cơ
chế can thiệp chính của Nhà nước
|
Hình
thức can thiệp
|
Mục
đích
|
|
Miễn tiền
sử dụng đất
|
Giảm đáng
kể giá thành đầu vào của sản phẩm.
|
|
Khống
chế lợi nhuận định mức
|
Ngăn chặn
việc chủ đầu tư đẩy giá để trục lợi.
|
|
Xét duyệt
hồ sơ 3 bên
|
(Chủ đầu
tư - Chính quyền - Người dân) Đảm bảo tính minh bạch về đối tượng.
|
|
Quy định
thời hạn chuyển nhượng
|
(Thường là
sau 5 năm) Hạn chế tính "tài sản đầu tư" của NOXH, giữ đúng tính
"hàng hóa thiết yếu".
|
4. Hệ quả
nếu buông lỏng can thiệp
Khi sự can
thiệp của Nhà nước bị lỏng lẻo hoặc sai lệch, chúng ta sẽ thấy các hiện tượng:
- "Nhà ở xã hội giá nhà ở cao
cấp": Giá
bị đẩy lên thông qua các loại phí ngoài luồng hoặc bán qua trung gian.
- "Người giàu ở nhà xã hội": Xuất hiện xe sang tại các bãi đỗ
xe NOXH, trong khi công nhân thực sự vẫn phải ở trọ trong các khu ổ chuột.
Tóm lại, Nhà
nước can thiệp vào NOXH là để biến "nhà ở" từ một món hàng đầu cơ trở
lại đúng bản chất là một hạ tầng an sinh.
___________________________
- Trong quá
trình nghiên cứu, bạn có nhận thấy sự khác biệt nào giữa cách Việt Nam quản lý
đối tượng thụ hưởng NOXH so với các quốc gia có mô hình tương tự như Trung Quốc
hay Singapore không?
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét