Cơ chế "Quỹ
đất 20%" (yêu cầu các dự án nhà ở thương mại phải dành 20% tổng diện
tích đất ở để xây dựng nhà ở xã hội - NOXH) là một trong những chính sách gây
tranh cãi nhất trong lĩnh vực bất động sản. Để phân tích tính hợp lý của nó, cần
nhìn nhận dưới hai lăng kính đối lập: quyền lợi kinh tế của doanh nghiệp và lợi
ích chiến lược của quốc gia.
1. Dưới
góc độ "Trách nhiệm xã hội tất yếu"
Những người ủng
hộ cho rằng đây là một cái giá công bằng mà nhà đầu tư phải trả để đổi lấy cơ hội
khai thác nguồn lực quốc gia.
- Chia sẻ hạ tầng (Inclusionary
Zoning): Các dự
án thương mại thường có vị trí đắc địa, hạ tầng đồng bộ. Việc đặt NOXH
trong cùng một khuôn viên giúp người thu nhập thấp được thụ hưởng tiện ích
chung, ngăn chặn tình trạng "phân mảnh đô thị" và hình thành các
khu ổ chuột mới ở ngoại vi.
- Giá trị gia tăng từ quy hoạch: Khi Nhà nước phê duyệt quy hoạch
và chuyển đổi mục đích sử dụng đất, giá trị đất đai tăng lên gấp nhiều lần.
Việc trích lại 20% quỹ đất được xem là cơ chế để cộng đồng cùng hưởng lợi
từ sự gia tăng giá trị đó, thay vì để nhà đầu tư hưởng trọn "địa
tô".
- Cân bằng sinh thái xã hội: Một đô thị bền vững cần có sự
đa dạng về tầng lớp dân cư. Nếu chỉ có người giàu ở trung tâm, chi phí vận
hành đô thị sẽ tăng cao (do lao động phổ thông phải di chuyển xa để đi
làm), gây áp lực lên giao thông và môi trường.
2. Dưới
góc độ "Trưng dụng nguồn lực"
Ngược lại,
các nhà đầu tư và một số chuyên gia kinh tế nhìn nhận đây là một hình thức điều
tiết mang tính cưỡng bách, gây ra nhiều hệ lụy ngược:
- Làm tăng giá nhà ở thương mại: Chi phí để tạo lập quỹ đất 20%
(bao gồm tiền bồi thường, hạ tầng) thực tế không mất đi mà bị "cộng dồn"
vào giá bán của 80% căn hộ thương mại còn lại. Vô hình trung, những người
mua nhà thương mại đang "trợ cấp" cho những người mua NOXH.
- Xung đột về quản lý và vận hành: Việc đặt một khối nhà giá rẻ
bên cạnh các biệt thự cao cấp thường dẫn đến xung đột về phí dịch vụ, tiêu
chuẩn sử dụng tiện ích (hồ bơi, công viên), gây khó khăn cho đơn vị quản
lý.
- Lãng phí nguồn lực: Nhiều khu đất 20% trong các dự
án cao cấp có chi phí hạ tầng quá đắt đỏ, không phù hợp với túi tiền của
người thu nhập thấp ngay cả khi tiền đất bằng 0.
3. Phân
tích tính hợp lý và Sự thay đổi của Luật Nhà ở 2023
Để khắc phục
tính khiên cưỡng của cơ chế này, Luật Nhà ở 2023 (có hiệu lực từ
01/01/2025) đã có những điều chỉnh mang tính linh hoạt hơn:
Chuyển dịch
từ "Bắt buộc tại chỗ" sang "Linh hoạt hình thức"
Thay vì buộc
dự án nào cũng phải cắt 20% quỹ đất tại chỗ, Luật mới cho phép UBND cấp tỉnh
quyết định việc dành quỹ đất NOXH phù hợp với quy hoạch chung của địa phương.
Nhà đầu tư có thể:
1.
Dành
quỹ đất 20% tại dự án (nếu phù hợp).
2.
Hoán
đổi bằng quỹ đất NOXH ở vị trí khác tương đương.
3.
Đóng
tiền tương đương giá trị quỹ đất 20% để Nhà nước tự xây dựng NOXH tại khu vực tập
trung.
4. Đánh
giá tổng kết
|
Khía cạnh
|
Bản chất
|
|
Tính hợp
lý
|
Cao khi
nhìn từ góc độ công bằng xã hội và tích hợp đô thị.
|
|
Tính
kinh tế
|
Thấp nếu
áp dụng rập khuôn, gây méo mó giá thị trường và lãng phí đất đai đắc địa.
|
|
Xu hướng
tương lai
|
Nhà nước
đóng vai trò chủ đạo trong việc quy hoạch các "Khu đô thị NOXH tập
trung" thay vì xé lẻ 20% vào từng dự án nhỏ.
|
Cơ chế này
có thể coi là một hình thức "thuế hạ tầng" bằng hiện vật. Nếu
được vận hành tốt, nó là cầu nối để doanh nghiệp thực hiện trách nhiệm xã hội.
Nếu vận hành kém, nó trở thành rào cản hành chính làm chậm tiến độ dự án và đẩy
giá nhà lên cao.
___________________________________
- Theo góc
nhìn nghiên cứu của bạn, liệu việc cho phép doanh nghiệp đóng tiền thay vì dành
quỹ đất 20% có làm mất đi mục tiêu "đan xen các tầng lớp xã hội"
trong đô thị hay không?
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét